Một trang web mới sử dụng WordPress

“Càng Kỷ Luật Càng Tự Do”: Tóm Tắt Sách

“Càng Kỷ Luật Càng Tự Do”: Khi Bạn Không Thể Kiểm Soát Bản Thân, Cuộc Sống Của Bạn Sẽ Dần Đi Vào Ngõ Cụt

Rốt cuộc khi còn trẻ bạn muốn trở thành một người như thế nào?
1, Vì sao luôn vỡ mộng hết lần này đến lần khác?

Có độc giả gửi cho tôi một đoạn tin nhắn rất dài, kể về thời hai mươi tư tuổi của anh ấy.

Anh ấy nói đã từng đọc tiểu sử và hành trình lập nghiệp của những doanh nhân nổi tiếng như Mã Hoa Đằng, Liễu Truyền Chí, Dư Mẫn Hồng, Mã Vân…, mơ ước mình có thể từ một vùng sơn cốc nhỏ bé leo lên đỉnh núi cao chỉ trong nháy mắt, từ tay trắng lập nghiệp cho đến một nhà tỷ phú, từ một kẻ vô danh tiểu tốt trở thành một nhân tài được người người biết đến.
Do đó phải mất đến nửa năm để anh ta lên dự định lập nghiệp. Vốn là nhân viên lập trình lên anh ấy muốn bắt đầu khởi nghiệp bằng việc viết phần mềm game. Trong đêm đen và khi tờ mờ sáng, biết bao lần anh nhìn những ngọn đèn lập lòe sáng bên ngoài cửa sổ và tự lên tinh thần cho mình: Rất nhiều người nổi tiếng cũng đã từng sống như thế này, phải chịu muôn vàn khổ cực, gian nan thì mới có được thành công, được người đời kính trọng. Anh ấy luôn cho rằng bình minh chắc chắn sẽ tới, có lẽ một ngày anh sẽ trở thành một người đi đầu trong trào lưu mới về lĩnh vực Internet.

Sau nhiều lần chỉnh sửa bug, anh bỗng cảm thấy rất tuyệt vọng với việc viết chương trình. Anh tự an ủi bản thân mình rằng thôi bỏ đi, với mức lương hiện tại của mình cũng đủ để trả tiền nhà trọ, lập nghiệp gì chứ, gây thêm khó khăn cho bản thân làm gì chứ?

Thế là anh ấy quay lại với cuộc sống sáng chín giờ đi làm chiều năm giờ tan ca như thường lệ. Ngọn đèn trong phòng ngủ của anh ấy không còn gặp gỡ các vì sao khi canh ba nửa đêm nữa.
Sau này anh ấy lại càng cảm thấy ngưỡng mộ những người làm việc tự do. Vốn có ngoại hình ưa nhìn nên anh được bạn giới thiệu đi làm người mẫu, mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ, một tệp tiền được trao trực tiếp vào tay anh ấy. Anh lại nghĩ kiếm tiền thật dễ dàng.
Anh ấy lại bắt đầu hình thành nên ước mơ đi làm người mẫu. Tuổi trẻ là để thay đổi, biết đâu đây lại là con đường đưa anh ấy vào thế giới showbiz, có thể trở thành một Trương Lượng thứ hai.

Thế là thông qua bạn bè, người thân, đồng nghiệp, anh ấy hy vọng sẽ quen biết thêm với những người thuộc giới nghệ sĩ, có thể trở thành bàn đẩy để đi theo ngành người mẫu chuyên nghiệp.

Giống như bạn nghĩ, một lần nữa ước mơ của anh lại không thành sự thật, mong muốn làm người mẫu cũng không dễ dàng đến vậy.
Anh ấy quay về trước màn hình máy tính, tiếp tục lập trình.
Anh trở nên khổ não, lo lắng, buồn phiền, luôn cho rằng trời chẳng chịu chiều lòng người. Ánh sáng của anh ấy đã bị chôn vùi trong những dòng code tràn ngập màn hình máy tính rồi, chẳng còn ai biết đến.

Hai mươi tư tuổi, mới đi được một phần tư quãng đường đời, mà đã phải đối diện với mây mù che lối, phía trước mờ mờ ảo ảo, anh ấy không biết bản thân mình nên trở thành một người như thế nào.

2, Đừng lúc nào cũng đi theo con đường của người khác

Tuổi trẻ thật tốt biết bao. Tôi đã từng nói với độc giả, tuổi trẻ chính là vốn liếng, bởi vì đi sai một bước, bước sau chúng ta vẫn có thể quay lại, bắt đầu lại từ một con đường khác.

Huống hồ, tại sao bạn lại không tin tưởng mình ở thời điểm hiện tại cũng rất ưu tú chứ?
Tôi có một người bạn, cũng làm về lập trình. Theo như tôi biết, bốn năm năm về trước, mức tiền lương thực tập của anh ấy cũng đã gần ba mươi triệu rồi. Đương nhiên, anh ấy sống ở Đế Đô, tôi không biết với thị trường ở các thành phố khác thì có như vậy hay không, nhưng với ngành nghề này thì nhìn chung mức lương không phải là thấp lắm, bởi vì nó đòi hỏi phải tư duy rất nhiều.
Như vậy cái giá mà mình bỏ ra xem như bằng với thứ mình thu lại, nếu như bạn nỗ lực hết mình.
Ở tuổi hai mươi, hầu như mọi người đều cảm thấy mông lung, nguyên nhân chính của sự mông lung ấy chính là bởi vì bạn nhìn quá nhiều phiên bản cổ vũ ý chí của người khác, và muốn trở thành người khác.
Bởi vì không có nhiều lực lượng có thể hỗ trợ mình, nên khi đối diện với quá nhiều mục tiêu và ước mơ, bạn thường coi những người thành công làm biểu tượng; vì không có sự chỉ đường dẫn lối chính xác nên mỗi khi có một chút cơ hội đi qua bạn chỉ hận một nỗi không thể nắm bắt thật chặt, do đó lại bắt đầu thiết lập mục tiêu sống của mình.
Con người luôn luôn cầu mong thành công, khát vọng trở thành người đứng đầu trong một lĩnh vực nào đó. Thế nhưng thành công không đơn giản như vậy, bạn cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc trở thành chính mình.
Thế nào là trở thành chính mình? Thực ra rất đơn giản, chính là trong quãng thời gian thay đổi để trải nghiệm nhiều thứ, bạn cần phát hiện ra sở trường và niềm đam mê của bản thân mình là gì, sau đó tiếp tục theo con đường đó.
Lập trình viên đi làm người mẫu không phải là không được, nhưng bạn cần biết rằng “nửa đường xuất giá” không phải là chuyện dễ dàng. Theo đuổi ước mơ vô cùng đáng quý, điều quan trọng nhất là nó có thích hợp với bạn hay không?
Nếu bạn luôn luôn bắt chước phương thức sinh tồn của người khác, mà không biết vận dụng những kinh nghiệm của mình, vậy thì điều đang chờ bạn phía trước chỉ có thể là thất bại hết lần này đến lần khác. Nói thẳng ra hơn hai mươi tuổi bạn phải tìm được phương hướng đúng đắn trong chính những lỗi sai có thể tha thứ và có thể làm lại được. 

3, Quy hoạch cuộc sống phù hợp với thực tế của bạn

Một người bạn rất lâu rồi không gặp của tôi nói trong nhóm chat rằng cô ấy muốn thi lấy chứng chỉ trong ngành Phân tích đầu tư tài chính.
Ký ức về thời xa xưa bỗng chốc ùa về trong tôi, tôi nhớ ngày đó đã có lần cô ấy nói nhân viên ngành Phân tích tài chính trong nước đang ở tình trạng thiếu hụt khẩn cấp, từ thời còn học cấp ba cô ấy đã lựa chọn sẽ đi con đường này. Một cô gái nhỏ bé bình thường, vì theo đuổi mục tiêu đã trở nên xán lạn, thế nhưng con đường này quá dài, cần phải mất đến mấy năm, giữa chừng có sự thay đổi cũng là lẽ đương nhiên.
Cô ấy từng rất ngưỡng mộ những cô gái đa tài ca hát nhảy múa giỏi, thế là cô ấy bèn đăng ký vào học những lớp đào tạo cầm kỳ thi họa, nhưng sau này cô ấy phát hiện ra mình không có năng khiếu cũng chẳng có hứng thú gì với những việc đó.
Cô ấy cũng từng rất ngưỡng mộ những cô gái mạnh mẽ, gặp chuyện gì cũng phải tranh đấu đến cùng quyết không thỏa hiệp. Thế là cô bèn thay đổi phương hướng rèn luyện, chuyển sang làm kinh doanh. Song trải qua thời gian rèn giũa cuối cùng cô ấy cũng biết rằng mình vốn tính trầm tĩnh ít nói, mồm mép không lanh lợi.
Có lẽ chỉ khi ở một mình bạn mới có cơ hội tự hỏi bản thân điều mình muốn thực sự rốt cuộc là gì? Quy hoạch cuộc sống thế nào thích hợp với thực tế của bạn nhất?
Cuối cùng cô ấy cũng vứt bỏ sự cố chấp, nói với chính mình vẫn chưa qua hai mươi mấy tuổi. Những ước mơ ban đầu vẫn còn, cô ấy không muốn miễn cưỡng bản thân mình bằng những con đường không phải thuộc sở trường sở của mình nữa. Mục tiêu của cô ấy chính là tiền tệ, bảo hiểm, phân tích đầu tư tài chính, thế là cô ấy đi chuẩn bị, lần chuẩn bị này kéo dài cả ba đến bốn năm trời.
Tôi không biết cô ấy có thi đỗ hay không, nhưng đối với cô ấy mà nói thì thân phận của một nhà phân tích đầu tư tài chính thích hợp hơn một người dâu hiền vợ thảo.
Cả quãng đường bạn khát khao trở thành người khác nhưng cuối cùng bạn chỉ có thể trở thành chính mình mà thôi.

4, Trở thành chính mình, đặt ra những mục tiêu mà bản thân mình tin tưởng

Đến năm ba mươi tuổi bạn buộc phải hiểu rằng có một mục tiêu mà mình có khả năng đạt được, và một con đường mà bản thân có thể đi. Có như vậy năm ba mươi tuổi sự hối hận của bạn mới ít đi một chút, đường mới dễ đi và cũng thuận lợi hơn một chút.
Chứ không phải bạn nghĩ đương nhiên rằng mình cứ đi một cách lung tung, đông đi một bước, tây đi một bước, thậm chí ngay cả phương hướng đi bạn cũng không xác định được. Ngưỡng mộ người khác là tốt, nhưng con đường của người khác không phải con đường của bạn.
Chuyên ngành bạn học bạn là người hiểu nhất, bên cạnh bạn có cơ hội nào cần nắm bắt hay không bạn là người biết rõ nhất, bạn có gặp được người có thể trợ giúp nâng đỡ bạn hay không bạn là người rành nhất, con đường bạn đi có nhìn thấy ánh sáng hay không cũng chỉ có bạn là người rõ hơn ai hết.

Hơn hai mươi, tuổi trẻ phơi phới, rốt cuộc chúng ta cần trở thành người như thế nào? Có lẽ sau bao nhiêu lần thử và thất bại bạn sẽ trở thành chính mình.
Những thất bại ngày trước chỉ có thể là kinh nghiệm, chứ không phải sự trùng lặp.
Con đường của người khác là bước đi của họ, không phải là số mệnh của bạn .
Có thứ có thể bắt chước, nhưng cũng có những thứ không thể trùng lặp.
Dù sau thì khoảng thời gian hai mươi vẫn còn dài, bạn có thời gian để phạm sai lầm. Song nếu như bạn không thể tìm được con đường đi của chính mình từ những sai lầm đó thì cái sai lầm đó đúng thật là phạm phải quá oan uổng.
Chính vì vậy bạn vẫn nên trở thành chính mình, tạo nên những mục tiêu mà bản thân tin tưởng, tạo nên đường đi cho chính mình.

Bạn lên như diều gặp gió ở lĩnh vực trước đây, đổi sang “chiến trường” khác, bạn có làm được không?
1, Bạn có khả năng nhanh chóng tiếp nhận những thứ mới hay không?

Một người bạn trong nhóm tác giả đã nhiều năm theo nghiệp viết lách. Ngày trước cô ấy viết bản thảo nộp vào các tạp chí hoặc tòa soạn báo, có lúc bị trả bản thảo, cũng có lúc được nhận. Những lúc được nhận, nhuận bút một bài khoảng vài trăm nghìn đồng tiền nhuận bút.
Sau này các trang đọc tiểu thuyết trên mạng tăng lên nhanh chóng, cô ấy cảm thấy mới lạ, bèn chuyển sang viết tiểu thuyết, hằng ngày đều đăng lên mạng. Chẳng bao lâu được biên tập viên đề của, có một nhóm fan cho riêng mình, và cũng thông qua việc fan hâm mộ đón đọc mà cô ấy có được khoản thu nhập cố định.
Cứ như vậy, các tác phẩm của cô được nhà xuất bản chú ý, đàm phán và xuất bản thành sách, cô ấy lại có thêm được nhóm độc giả thứ hai.
Một hai năm nay, các tác phẩm bán thành sách điện tử, rồi lại tạo fanpage, dễ dàng vận dụng được sở trường của mình vào hiện thực cuộc sống, không chỉ giúp cô ấy có càng nhiều tác phẩm ra đời, mà đồng thời bên quảng cáo cũng không ngừng ký hợp đồng, khiến cô ấy trực tiếp lấy “thẻ thông hành cấp triệu phú”.
Thời đại phát triển vô cùng nhanh chóng, iPhone giờ đã ra đến đời X, Nokia phá sản rất lâu rồi, việc mua sắm trên mạng trở thành một việc quá quen thuộc. Năm năm trước, nếu một người với mức thu nhập mỗi tháng hơn ba mươi triệu được coi là một người thành công điển hình thì ngày nay một bà thím bán bánh kếp thu nhập cũng vào khoảng một trăm triệu một tháng, thế hệ 9x cũng đã có được vòng gọi vốn series B.
Mười năm trước, mỗi lần đi qua sạp bán báo bên đường, tôi lại mua một tờ báo “Cuối tuần phương Nam” và “Báo Thanh niên”; mười năm sau chúng ta đã quen với việc đọc sách thông qua những fanpage, muốn đọc sách về giáo dục nuôi dạy con, sách cổ vũ ý chí hay sách tìm cảm, hoặc thậm chí là nghiên cứu tâm lý, tất cả đều có đầy đủ. Quảng cáo truyền thông đã mất đi, nhường chỗ cho việc tự PR mọc lên nhanh chóng.
Trong chương trình Tôi là diễn thuyết gia trên sóng truyền hình, Lý Khai Phục đã từng nhắc tới robot, đồng thời đặt ra câu hỏi: “Nếu như sau này chúng ta đều thất nghiệp hết, vậy thì phải làm thế nào?”
Chẳng còn nghi ngờ gì nữa, cũng với sự xuất hiện của robot, cùng với sự hình thành nhanh chóng đa dạng các ngành nghề, người tài giỏi hết lớp này đến lớp khác ra đời, những người không có khả năng thay đổi cuối cùng sẽ bị đào thải.
Cô bạn mà tôi nói tới bạn đầu đã có khả năng nhanh chóng tiếp nhận những thứ mới, thay đổi thành công, đã vận dụng chính sở trường của mình vào thực tế, có được tự do tài chính. Nhưng có rất nhiều người không có khả năng suy tính như vậy, họ luôn có tâm lý bài xích, mâu thuẫn, từ chối một cách bản năng, đứng trước những thứ mới, những công nghệ mới mà hoàn toàn không để tâm suy nghĩ.

Thực ra thái độ đó chính là tự lừa mình dối người. Họ không muốn tin hành vi của mình trong giai đoạn hiện tại có thể sẽ bị thay thế. Họ cố chấp cho rằng con đường mình đang đi luôn luôn đúng đắn, cho rằng như vậy là có thể đời đời huy hoàng. Trên thực tế chẳng qua là họ đang tự “bịt tai trộm chuông”, ngoài việc làm bản thân suy thoái nhanh chóng khi không hề giúp cho bản thân tốt lên.
2, Trong suốt cuộc đời, không ngừng nâng cấp khả năng học hỏi của bản thân
Ngày trước khi còn ở Bắc Kinh, tôi có một người bạn làm về kinh doanh hải sản. Vốn là người con vùng biển nên anh ấy rất hiểu về kỹ thuật đông lạnh hải sản, công việc lại liên quan đến vận chuyển nên anh ấy đã có ưu thế về nguồn hàng và vận chuyển.
Những khách hàng hợp tác cùng anh thường là các khách sạn năm sao, nhà hàng Nhật, nhà hàng chế biến hải sản đẳng cấp. Chỉ trong thời gian ngắn, sự nghiệp của anh ấy lên như diều gặp gió. Khi đó anh ấy tùy tiện mời chúng tôi ăn một bữa cũng có giá bình quân mỗi người lên tới hơn một nghìn Nhân dân tệ. Anh ấy cứ phát tài như vậy rất nhiều năm.
Sau này công nghệ đông lạnh hải sản ngày càng cao siêu, giá thành vận chuyển ngày càng thấp, giá của hải sản ngày càng cạnh tranh, sự nghiệp của anh bắt đầu đi xuống.
Anh ấy phản ứng vô cùng nhanh nhạy. Trước khi chịu thua lỗ, anh đã chuyển sang  đầu tư vào ngành than, cùng bạn bè tập trung nghiên cứu việc khai thác mỏ than. Mối quan hệ trong ngành này cũng là do anh tích lũy từ khi còn kinh doanh hải sản. Vốn phẩm chất tốt, có cơ hội phát triển không quên bạn bè, chính vì vậy giờ đây bạn bè cũng quay lại giúp đỡ anh ấy.
Tôi không biết như thế này có được xem là anh ấy “đã quay trở lại và lợi hại hơn xưa” hay không, thế nhưng cuộc sống của anh ấy hiện tại còn dư dả và hào phóng hơn trước kia nữa.
Cho dù là tự kinh doanh hay làm việc nơi công sở, thì đều cần có khả năng linh động. Nói thẳng ra là bạn chỉ biết về một công việc thôi là không được, bởi vì sau khi tất cả các ngành nghề đi vào trạng thái bão hòa thì đều thể hiện ra một xu hướng suy thoái nhất định.
Khi được phỏng vấn, ông Yuval Noah Harari, đã nói: “Đến năm 2040, con người buộc phải học tập xuyên suốt cả cuộc đời, không ngừng nâng cấp bản thân mới không bị lạc lõng. Chính vì thế, chúng ta buộc phải dạy cho trẻ nhỏ khả năng kiên trì học tập, vậy thì chúng ta nên dạy gì cho trẻ đây? Ý kiến của tôi là nên tập trung vào đào tạo cho chúng tính dẻo dai và chỉ số EQ”.
Không dựa dẫm vào kinh nghiệm của người trưởng thành, cũng không ỷ lại vào sự tiện lợi do khoa học kỹ thuật mang lại, mà nên tập trung vào việc dạy về tính dẻo dai và chỉ số EQ. Thực ra điều này cho chúng ta biết rằng, một người muốn sinh tồn trong xã hội thì buộc phải có khả năng ứng biến xuất sắc.
Tính dẻo dai quyết định khả năng tiếp nhận và phản ứng của một người khi đứng trước những thách thức mới, quyết định có thể nhanh chóng dung nạp được những phát triển của thời đại mới vào cuộc sống của mình hay không, còn chỉ số EQ lại giúp người đó tạo dựng một không gian phát triển ổn định hơn, liên tục hơn.
Bạn cần chuẩn bị và rèn luyện cho bản thân mình khả năng sẵn sàng chuyển lĩnh vực công tác bất cứ khi nào, tránh trường hợp một ngày nào đó cơ hội mới đến bất chợt mà lại không có cách nào nắm bắt được.
Chính vì vậy, thực sự bạn đừng nên mong mỏi sự ổn định, bởi vì trên thế giới này không hề có thứ gì ổn định, mãi mãi không bao giờ thay đổi cả. Điều bạn cần làm chính là đứng vững trong cục diện không ổn định này.
3, Luôn luôn ở trong tâm thế rủi ro đến bất chợt, chuẩn bị tốt cho cuộc chiến dài lâu
Tôi đã từng đọc một câu chuyện ngụ ngôn có tên Giáo dục của sư tử và linh dương:
Mỗi ngày khi mặt trời ló dạng, trên thảo nguyên xanh mướt một dải ở vùng đất châu Phi, các loài động vật lại bắt đầu chạy.
Mẹ sư tử đã dạy con của mình thế này: “Con yêu, con buộc phải chạy thật nhanh, nhanh thêm chút nữa, nếu như con con không chạy nhanh bằng loài linh dương vốn chạy chậm nhất thì con sẽ bị chết đói.”

Ở một nơi khác, linh dương mẹ cũng đang dạy bảo cho đứa con của mình: “Con yêu, con buộc phải chạy thật nhanh. Nếu như con không thể chạy nhanh hơn loài sư tử vốn chạy nhanh nhất thì chắc chắn con sẽ bị chúng ăn thịt.”
Hoàn cảnh xã hội mà chúng ta đang sinh sống có khác gì chứ? Nếu như bạn chạy chậm, thì bạn sẽ bị cả đội bỏ rơi, bỏ rơi lâu ngày bạn không thể đuổi kịp đội được nữa, cuối cùng bạn chỉ có thể bị đào thải. Điều đáng thương là tới lúc đó ngoài việc chấp nhận thất bại bạn chẳng còn biết làm cách nào nữa cả.
Vậy thì tại sao chúng ta không cố gắng học tập ngay từ đầu, chuẩn bị tốt cho cuộc chiến dài lâu ngay từ đầu? Ta phải luôn giữ tâm thế sẵn sàng, bởi rủi ro có thể đến bất cứ lúc nào, thường xuyên quan tâm đến những tin tức mới và những động thái ở những ngành nghề khác, điều đó chẳng có gì là không tốt, tiếp xúc nhiều với những người ở những ngành nghề khác nhau, giao lưu để hiểu về suy nghĩ của nhau cũng là một việc tốt.
Nếu như bạn không nắm chắc phần gốc, mà luôn thản nhiên cho rằng chỉ cần nắm một phần lương cố định là mọi chuyện cát tường, vậy thì nhóm người đầu tiên bị đào thải rất có khả năng chính là bạn đó.

Hình ảnh: Xuân An

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Select the fields to be shown. Others will be hidden. Drag and drop to rearrange the order.
  • Ảnh
  • Mã sản phẩm
  • Đánh giá
  • Giá
  • Tình trạng
  • Khả năng
  • Thêm vào giỏ
  • Mô tả
  • Content
  • Trọng lượng
  • Kích thước
  • Additional information
  • Thuộc tính
  • Custom attributes
  • Custom fields
Click outside to hide the compare bar
So sánh
Wishlist 0
Open wishlist page Continue shopping