Một trang web mới sử dụng WordPress

Cơ Cấu Nguồn Vốn Và Chi Phí Sử Dụng Vốn

1. Chi phí sử dụng vốn

1.1. Khái niệm và đặc điểm của chi phí sử dụng vốn

a.Khái niệm
Để đáp ứng nhu cầu vốn cho đầu tư và hoạt động kinh doanh, doanh nghiệp có thể huy động sử dụng nhiều nguồn vốn hay nói khác đi là nhiều nguồn tài trợ khác nhau như vay vốn, phát hành cổ phiếu ưu đãi, cổ phiếu thường (đối với công ty cổ phần)… Đối với nhà đầu tư, khi cho doanh nghiệp sử dụng vốn người ta sẽ mất cơ hội sử dụng số vốn này vào các cơ hội đầu tư khác, điều   đó cũng đồng nghĩa là mất đi một khoản thu nhập mà nhà đầu tư có thể nhận được từ cơ hội khác đó. Khi đó, Nhà đầu tư sẽ đòi hỏi một mức sinh lời khi đầu tư vốn cho doanh nghiệp. Nhìn từ góc độ doanh nghiệp là người sử dụng vốn, tỷ suất sinh lời đòi hỏi của nhà đầu tư chính là chi phí sử dụng vốn.
Như vậy, chi phí sử dụng vốn là tỷ suất sinh lời đòi hỏi của nhà đầu tư đối với số vốn mà doanh nghiệp huy động cho một dự án đầu tư hay một kế hoạch kinh doanh nhất định.
Xét về bản chất, chi phí sử dụng vốn chính là chi phí cơ hội của nhà đầu tư vốn.
b. Đặc điểm của chi phí sử dụng vốn
–  Thứ nhất, chi phí sử dụng vốn dựa trên  các quy luật  của thị trường. Trong nền kinh tế thị trường, vốn là một loại hàng hóa và được mua bán trên thị trường. Nếu như doanh nghiệp sử dụng vốn mà không tạo ra được mức sinh lời như đòi hỏi của thị trường, thì các nhà đầu tư sẽ không đầu tư vốn vào doanh nghiệp. Nói cách khác, chi phí sử dụng vốn không phải do chủ quan của doanh nghiệp quyết định mà nó được hình thành trên cơ sở các quy luật  của thị trường.
–  Thứ hai,  chi phí sử dụng vốn được xem xét trên cơ sở mức độ rủi ro của một dự án đầu tư cụ thể. Thông thường, khi dự án đầu tư có rủi ro cao thì tỷ suất sinh lời đòi hỏi của nhà đầu tư càng cao do đó chi phí sử dụng vốn sẽ cao và ngược lại.
Chi phí sử dụng vốn
–  Thứ ba,  chi phí sử dụng vốn thường được phản ánh bằng tỷ lệ %. Điều này để đảm bảo tính so sánh được của chi phí sử dụng vốn giữa các dự án, giữa các doanh nghiệp, giữa chi phí và mức sinh lời của dự án để ra quyết định tài chính.
– Thứ tư, chi phí sử dụng vốn phản ánh mức lãi suất danh nghĩa mà nhà đầu tư đòi hỏi đối với số vốn khi họ đầu tư vào doanh nghiệp dưới dạng cho doanh nghiệp vay vốn hay góp vốn. Điều này có nghĩa là chi phí sử dụng vốn đã bao hàm cả mức bù lạm phát và mức lãi suất thực mà nhà đầu tư đòi hỏi.
– Thứ năm, chi phí sử dụng vốn phản ánh mức sinh lời đòi hỏi của nhà đầu tư ở hiện tại chứ không phải dựa trên đòi hỏi của nhà đầu tư trong quá khứ. Vì việc ước tính chi phí sử dụng vốn để đưa ra các quyết định tài chính trong  tương lai, do đó không cần ước lượng chi phí sử dụng vốn cho những đồng vốn đã huy động trong quá khứ.
c. Tác dụng của việc xác định chi phí sử dụng vốn
Việc xem xét và ước lượng chi phí sử dụng vốn là vấn đề rất quan trọng đối với các nhà quản trị tài chính doanh nghiệp. Chi phí sử dụng vốn được sử dụng chủ yếu để ra quyết định liên quan đến việc huy động thêm vốn mới cho dự án đầu tư. Vì vậy, chúng ta phải nghiên cứu chi phí cận biên cho số vốn mới (thực chất là chi phí sử dụng vốn bình quân cho một đồn g vốn mới tăng thêm) để lựa chọn quy mô vốn huy động tối ưu. Ngoài ra, xem xét chi phí sử dụng vốn tạo ra tầm nhìn cho nhà quản lý khi cân nhắc lựa chọn chiến lược huy động vốn dài hạn của doanh nghiệp. Do đó, khi ước lượng chi phí sử dụng vốn, người ta thường chỉ xem xét đến những nguồn tài trợ dài hạn.Lý luận và thực tiễn đã chứng minh các khó khăn trong ước lượng chi phí sử dụng vốn, bởi lẽ nó phụ thuộc vào khá nhiều yếu tố: tính mạo hiểm của việc sử dụng vốn, lãi suất của các khoản nợ phải trả, cấu trú c tài chính của doanh nghiệp, chính sách phân phối lợi nhuận… Vì vậy, khi ước lượng chi phí sử dụng vốn  cần  có  một  tầm  nhìn và  phải  lượng hoá  chi  phí bình  quân  của tất  cả  các nguồn tài trợ.

1.2. Các nhân tố ảnh hưởng đến chi phí sử dụng vốn 

Có  nhiều  nhân  tố  khác  nhau  ảnh  hưởng  đến  chi  phí  sử  dụng  vốn  của doanh nghiệp.
*Nhóm nhân tố khách quan:
–  Lãi suất thị trường: Khi lãi suất thị trường ở mức cao thì tỷ suất sinh lời đòi  hỏi  của  các  nhà  đầu  tư  cũng  cao,  do  đó  chi  phí  sử  dụng  vốn  của  doanh nghiệp cũng cao và ngược lại.
– Chính sách thuế thu nhập thu nhập: Do lãi vay được tính vào chi phí làm giảm trừ khoản thu nhập chịu thuế, dẫn đến giảm số thuế thu nhập mà doanh nghiệp phải nộp.  Vì vậy, lãi  vay  đưa  lại khoản lợi về thuế, nếu thuế  suất cao khoản lợi về thuế lớn làm giảm chi phí sử dụng vốn vay và ngược lại.
* Nhóm nhân tố chủ quan
–  Chính sách đầu tư: Nếu công ty thực hiện chính sách đầu tư vào những tài sản có mức độ rủi ro cao thì tỷ suất sinh lời đòi hỏi của các nhà đầu tư cũng cao và ngược lại. Do đó, cũng làm cho chi phí sử dụng vốn thay đổi.
–  Chính  sách  tài  trợ:  Khi  doanh nghiệp huy  động  vốn vay  nhiều sẽ làm tăng rủi ro tài chính đối với khoản vốn của các nhà đầu tư, điều đó kéo theo sự gia tăng chi phí sử dụng vốn của doanh nghiệp.
–  Chính sách cổ tức: Chính sách cổ tức của công ty quyết định quy mô lợi nhuận tái đầu tư nhiều hay ít. Nếu tái đầu tư nhiều, doanh nghiệp hạn chế phải huy động vốn từ bên ngoài có chi phí sử dụng vốn cao hơn.

1.3. Chi phí sử dụng vốn của từng nguồn vốn

Mỗi nguồn vốn  mà doanh nghiệp sử dụng có đặc điểm khác nhau và chi phí  khác  nhau.  Sau  đây  sẽ  xem  xét  chi  phí  sử  dụng  vốn  của  từng  nguồn  vốn riêng biệt.
a) Chi phí sử dụng vốn vay
Một trong ưu thế của việc sử dung vốn vay so với các nguồn tài trợ bên ngoài khác là tiền  lãi vay phải trả được trừ ra trước khi tính thuế thu nhập. Do đó, khi xác định chi phí sử dụng vốn vay phải chia ra 2 trường hợp là chi phí sử
dụng vốn vay trước thuế và chi phí sử dụng vốn vay sau thuế.
* Chi phí sử dụng vốn vay trước thuế
Chi phí sử dụng  vốn vay trước thuế là tỷ suất sinh lời đòi hỏi của nhà đầu tư cho vay (Chủ nợ) mà chưa tính đến ảnh hưởng của thuế thu nhập mà doanh nghiệp phải nộp. Lãi suất vay vốn chính là chi phí sử dụng vốn vay trước thuế.
Gọi D là vốn vay
– rdt là chi phí sử dụng vốn vay trước thuế thu nhập doanh nghiệp.
– Ci là tiền (gốc và lãi) trả cho chủ nợ (i = 1 → n)
Thì:

Bằng phương pháp nội suy, chúng ta có thể xác định được rdt
*Chi phí sử dụng vốn vay sau thuế
Theo Luật thuế thu nhập doanh nghiệp, lãi vay  được coi là một khoản chi  phí và  làm giảm trừ    thu nhập chịu thuế,  trong khi  cổ tức phải trả cho cổ phiếu  ưu đãi, cổ tức trả cho cổ đông thường không được hưởng “đặc ân” này. Do đó để  có  cơ sở  đồng nhất nhằm  so  sánh  chi phí  sử  dụng  các  nguồn  vốn  khác nhau, người ta thường đưa chúng về cùng một mặt bằng chung. Mặt bằng thường được  lựa chọn là đưa về sau thuế.
Vì vậy có thể tính lại chi phí sử dụng vốn vay theo công thức sau:
Chi phí sử dụng vốn vay sau thuế
Như vậy, thuế suất thuế thu nhập doanh nghiệp làm giảm đáng kể chi phí  sử dụng vốn vay và chi phí sử dụng nợ vay tỷ lệ thuận với thuế suất thuế thu nhập.
b) Chi phí sử dụng vốn từ cổ phiếu ưu đãi
Như phần trên đã nêu, cổ phiếu ưu đãi có nhíều loại, tuy nhiên loại cổ  phiếu ưu đãi thường được các công ty ở nhiều nước sử dụng là loại cổ phiếu ưu đãi cổ tức. Loại  cổ phiếu ưu đãi này là một loại chứng khoán lai ghép giữa cổ phiếu thường và trái  phiếu. Chủ sở hữu cổ phiếu ưu đãi được nhận cổ tức cố định và không có quyền biểu quyết. Những đặc điểm đó làm cho cổ phiếu ưu đãi gần giống với trái phiếu. Nhưng cổ tức  của cổ phiếu ưu đãi không được tính trừ vào thu nhập chịu thuế của công ty lại làm cho nó giống như cổ phiếu thường.
Nhưng  điểm  đặc biệt  lưu ý là  cổ phiếu ưu  đãi chỉ nhận được  tiền  lãi cố định hàng năm, không được hưởng suất tăng trưởng của lợi nhuận. Do đó: Nếu ta gọi   P0 là giá thị trường hiện hành của cổ phiếu ưu đãi. e là tỷ lệ chi phí phát hành d là cổ tức một cổ phiếu ưu đãi.Thì chi phí sử dụng cổ phiếu ưu đãi rp được xác định như sau:
c) Chi phí sử dụng lợi nhuận để lại
Công  ty  cổ  phần  cũng  như  các  doanh  nghiệp  khác  có  thể  sử  dụng  một phần lợi nhuận sau thuế để lại tái đầu tư. Đây là nguồn vốn chủ sở hữu nội sinh của công ty.
Xét về mặt kế toán, khi doanh nghiệp giữ lại lợi nhuận để tái đầu tư thì doanh nghiệp không phải trả một khoản chi phí nào cho việc sử dụng nguồn vốn này.  Tuy  nhiên,  trên  góc  độ  tài  chính  phải  tính  đến  chi  phí  cơ  hội  của  số  lợi  nhuận giữ lại cho nhà đầu tư (là chủ sở hữu).
Lợi nhuận sau thuế của công ty sau khi trả cổ tức cho cổ đông ưu đãi (nếu có) thuộc quyền sở hữu của cổ đông thường. Cổ đông có thể nhận toàn bộ số  lợi nhuận đó dưới hình thức cổ tức và sau đó có thể sử dụng số tiền cổ tức nhận được để đầu tư vào nơi khác hoặc theo một cách khác, cổ đông nhận một phần lợi nhuận sau thuế dưới hình thức cổ tức, còn một phần để lại công ty để tái đầu
tư. Vậy, vấn đề đặt  ra khi nào cổ đông có thể chấp nhận để lại lợi nhuận để tái  đầu tư?
Nếu công ty quyết định sử dụng lợi nhuận để lại tái đầu tư thì công ty cần phải đảm bảo đạt được tỷ suất sinh lời tối thiểu bằng tỷ suất sinh lời mà cổ đông có thể thu được khi sử dụng số  tiền đó đầu tư vào nơi khác với mức độ rủi ro tương đương với mức rủi ro hiện tại của công ty.Từ đó có thể rút ra, chi phí sử dụng lợi nhuận để lại tái đầu tư là tỷ suất sinh lời đòi hỏi của cổ đông đối với cổ phần thường của công ty.
– Ước lượng chi phí sử dụng lợi nhuận để lại tái đầu tư. Có ba phương pháp chủ yếu ước lượng chi phí sử dụng lợi nhuận để lại tái
đầu tư:
+ Phương pháp theo mô hình tăng trưởng cổ tức.
Đây là một phương pháp thường được sử dụng. Theo mô hình tăng trưởng cổ  tức, giá cổ phiếu thường là giá trị hiện tại của dòng cổ tức mà nhà đầu tư kỳ vọng thu được ở tương lai và được xác định theo công thức sau:
Trong đó:
– P0: Giá thị trường hiện hành của cổ phiếu thường.
– dt: Cổ tức dự tính nhận được trong năm thứ t.
– re: Tỷ suất sinh lời đòi hỏi của cổ đông đối với cổ phần thường.
Trường hợp giả định cổ tức tăng đều đặn hàng năm với tốc độ tăng trưởng  là g thì giá cổ phiếu được xác định bằng công thức:

Trong đó : + d1là cổ tức dự tính nhận được ở năm thứ 1
+ g là tốc độ tăng trưởng cổ tức đều đặn hàng năm dự tính.Từ công thức trên, có thể suy ra tỷ suất sinh lời đòi hỏi của cổ đông và
cũng chính là chi phí sử dụng lợi nhuận để lại được xác định theo công thức sau:
Cách xác định chi phí sử dụng lợi nhuận để lại như trên đã nêu được gọi  là phương pháp theo mô hình tăng trưởng cổ tøc hay phương pháp chiết khấu  dòng tiền (DCF). Trong phương pháp này, việc xác định tốc độ tăng trưởng cổ tức  đều  đặn  hàng  năm  (g)  trong  tương  lai  là  vấn  đề  không  đơn  giản.  Thông  thường, đối với các công ty mà việc trả cổ tức không có sự tăng, giảm đột biến các nhà đầu tư dựa vào tình hình và số liệu trả cổ tức trong những năm đã qua để xác định tốc độ tăng trưởng cổ tức bình quân từ đó dự kiến cho tương lai. Đối với các công ty có cổ tức trả không ổn định phải xem xét kỹ đồng thời tham khảo ý kiến dự báo của các nhà phân tích chứng khoán để dự tính.
Ví dụ về xác định chi phí sử dụng lơị nhuận để lại: Giá  hiện hành 1 cổ phiếu  thường trên  thị  trường  của  công  ty  A  là  23.000đ, cổ  tức  kỳ  vọng trong năm  tới  là  1.240đ/cổ  phần  và  tốc  độ  tăng  cổ  tức  trong  những  năm  sắp  tới 8%/năm, Công ty dự định trong năm tới dành 40% lợi nhuận sau thuế để lại tái đầu tư. Vậy, chi phí sử dụng lợi nhuận để lại là:
13,4% là tỷ suất sinh lời mà cổ đông đòi hỏi và cũng là tỷ suất sinh lời tối  thiểu cần phải đạt được khi công ty quyết định giữ lại một phần lợi nhuận để tái đầu tư.
Sử dụng phương pháp  theo mô hình tăng trưởng cổ tức để xác định chi phí sử dụng lợi nhuận để lại tái đầu tư có những ưu điểm, hạn chế chủ yếu sau:
Ưu điểm: Phương pháp này dễ hiểu và dễ sử dụng.
Hạn chế: Phương pháp này chỉ có thể áp dụng cho những công ty cổ phần có trả cổ tức và cổ tức không có sự tăng, giảm đột biến; Chi phí sử dụng lợi nhuận để lại xác định theo phương pháp này rất nhạy cảm với tốc độ tăng trưởng
cổ tức ước định (g); Phương pháp này cũng không cho thấy một cách rõ dàng tác động của yếu tố rủi ro đến chi phí sử dụng vốn của công ty.
+ Phương pháp mô hình định giá tài sản vốn (phương pháp CAPM).
Mô hình định giá tài sản vốn cho thấy mối quan hệ giữa tỷ suất sinh lời mà nhà đầu tư đòi hỏi và mức bù rủi ro, do vậy có thể sử dụng phương pháp CAPM để xác định chi phí sử dụng lợi nhuận để lại và có thể xác định theo công thức sau:
re = Rf+  βi (Rm– Rf)
re: Tỷ suất sinh lời đòi hỏi của nhà đầu tư đối với lợi nhuận giữ lại.
Rf: Tỷ suất sinh lời (hay lãi suất) phi rủi ro, th ường được tính bằng lãi suất trái phiếu của Chính phủ.
Rm: Tỷ suất sinh lời kỳ vọng thị trường.
βi: Hệ số rủi ro của cổ phần công ty i
Ví  dụ:  lãi suất phi  rủi  ro  (Rf )là  8%, tỷ  suất  sinh lời  thị trường  (Rm)  là 13%, hệ số rủi ro đối với cổ phiếu của công ty  X được xác định là 1,2. Vậy, tỷ suất sinh lời đòi hỏi của nhà đầu tư hay cổ đông đối với cổ phần của công ty X là :
re= 8% + 1,2.(13% – 8% ) = 14%
14% cũng là chi phí sử dụng lợi nhuận để lại tái đầu tư của công ty X.
Áp dụng phương pháp CAPM  để xác định chi phí sử dụng lợi nhuận để lại tái đầu tư có  ưu điểm  chủ yếu sau: phương pháp này cho thấy tác động của rủi ro đến chi phí sử dụng vốn một cách rõ ràng, mặt khác phương pháp này có thể áp dụng cho cả các công ty trả cổ tức ổn định hay không ổ n định cũng có nghĩa là nó có thể sử dụng cho nhiều tình huống hơn. Tuy vậy, phương pháp này cũng có một số  hạn chế: việc sử dụng phương pháp nay đòi hỏi phải ước định mức bù rủi ro thị trường và hệ số rủi ro cổ phiếu của công ty. Đây là vấn đề không đơn giản, hơn  nữa  các  yếu tố này  thường  thay  đổi  theo  thời gian. Mặt khác,  cũng  giống  như  phương  pháp  theo  mô  hình  tăng  trưởng  cổ  tức,  khi  sử dụng phương pháp CAPM là dựa vào quá khứ để dự đoán tương lai. Hiện nay,
các điều kiện của nền kinh tế thay đổi rất nhanh, vì thế quá khứ không phải luôn luôn là sự chỉ dẫn tốt cho tương lai.
Phương pháp theo lãi suất trái phiếu cộng thêm mức bù rủi ro
+ Phương pháp theo lãi suất trái phiếu cộng thêm mức bù rủi ro.
Cơ sở chủ yếu của phương pháp này thể hiện ở chỗ: Người đầu tư vào trái phiếu công ty sẽ chịu rủi ro  ít hơn  so với cổ đông là người đầu tư vào cổ phiếu của công ty, do vậy tỷ suất sinh lời đòi hỏi của cổ đông có thể xác định bằng cách lấy lãi suất trái phiếu của công ty cộng thêm một mức bù rủi ro. Như vậy, công ty có rủi ro cao thì lãi suất trái phiếu của công  ty cũng ở mức cao và hiển nhiên mức bù rủi ro đòi hỏi của cổ đông cũng cao hơn, từ đó có thể rút ra:
Chi phí sử dụng LN để lại = Lãi suất trái phiếu + Mức bù rủi ro tăng thêm
Lãi suất trái phiếu được xác định là lãi suất đáo hạn của trái phiếu (YTM). Ở Mỹ, mức bù rủi ro tăng thêm theo các nhà kinh tế là khoảng từ 3% – 5%.
Ví dụ, công ty cổ phần X vừa phát hành 1 loại trái phiếu có lãi suất cố định 9%/năm, mỗi năm trả lãi 1 lần ở cuối mỗi năm, thời hạn là 5 năm. Mức bù rủi ro tăng thêm được xác định là 4%. Vậy, chi phí sử dụng lợi nhuận để lại sẽ là: re = 9% +4% = 13%
Nhìn chung, phương pháp này có ưu điểm là dễ hiểu, nó cũng cho thấy mối líên hệ giữa rủi ro và chi phí sử dụng vốn, tuy nhiên hạn chế chủ yếu ở chỗ, phương pháp này mang tính chủ quan khá cao trong việc xác định mức bù rủi ro tăng thêm.
Trên đây là 3 phương pháp chủ yếu xác định chi phí sử dụng lợi nhuận để lại tái đầu tư. Xem xét rộng hơn cũng có thể thấy rằng, trong trường hợp muốn xác định chi phí sử dụng cổ phần thường hiện hành của công  ty thì chi phí sử dụng  cổ  phần  thường  hiện hành  cũng  chính  là tỷ  suất  sinh  lời  đòi  hỏi  của  cổ đông đối với cổ phần thường hiện hành mà công ty đang sử dụng.

d) Chi phí sử dụng vốn từ cổ phiếu thường mới

Nếu như mua trái phiếu, nhà đầu tư xác định ngay tiền  lãi sẽ nhận được, còn đầu tư vào việc mua cổ phiếu thường thì tiền lãi (cổ tức) lại phụ thuộc vào kết quả kinh doanh của công ty. Mặt khác khi công ty giải thể (hoặc phá sản) tiền mua trái phiếu sẽ được thanh toán trước tiền mua cổ phiếu thường. Vì vậy đầu  tư  vào  cổ phiếu  thường sẽ  có  mức  độ  mạo  hiểm  cao  hơn  đầu  tư  vào  trái phiếu.
Khi phát hành cổ phiếu thường mới sẽ phát sinh chi phí phát hành. Chi phí phát hành bao gồm: chi phí in ấn, quảng cáo, chi phí bảo lãnh phát hành, chi phí hoa hồng, môi giới…
Vì vậy số vốn doanh nghiệp được sử dụng cho đầu tư bằng giá thị trường hiện hành của cổ phiếu thường trừ đi chi phí phát hành.
Gọi   P0là giá thị trường hiện hành của cổ phiếu thường
e là tỷ lệ chi phí phát hành, khi đó giá ròng = P0(1 – e)
d1là cổ tức một cổ phiếu thường dự kiến năm thứ nhất
g là tốc độ tăng trưởng cổ tức kỳ vọng (giả thiết tăng trưởng đều).
rs là chi phí sử dụng vốn cổ phần thường mới
Chú ý: Xác định tốc độ tăng trưởng cổ tức kỳ vọng (g).k là tỷ lệ lợi nhuận tái đầu tư.
ROE0: Tỷ suất lợi nhuận vốn chủ sở hữu kỳ trước
g = ROE0 x k

1.4. Chi phí sử dụng vốn bình quân

Mỗi nguồn vốn có chi phí sử dụng khác nhau, thông thường doanh nghiệp phải phối hợp huy động vốn cho đầu tư từ  nhiều nguồn vốn  khác nhau.  Do  vậy cần  thiết  phải  tính  chi  phí  sử  dụng  vốn  bình  quân.  Chi  phí  sử  dụng  vốn  bình quân được xác định theo phương pháp bình quân gia quyền mà quyền số là tỷ trọng các nguồn vốn trong tổng vốn mà doanh nghiệp huy động. Chi phí sử dụng vốn bình quân trong doanh  nghiệp phụ thuộc vào 2 yếu tố: Chi phí sử dụng của từng nguồn vốn và tỷ trọng của từng nguồn vốn.
Gọi   WACC là chi phí sử dụng vốn bình quân
wi là tỷ trọng nguồn vốn i (i = 1-n)
ri là chi phí sử dụng nguồn vốn i

1.5. Chi phí cận biên về sử dụng vốn

Khi doanh nghiệp huy động tăng thêm vốn sẽ làm gia tăng rủi ro cho nhà đầu tư, nên nhà quản trị phải xác định chi phí cho mỗi đồng vốn tăng thêm, qua đó, để lựa chọn quy mô vốn tối ưu cho viêc thực hiện dự án đầu tư. Vì chỉ những đồng vốn nào có chi phí sử dụng vốn cận biên thấp hơn tỷ suất sinh lời của dự án đầu tư thì sẽ được chấp thuận.
+  Khái niệm: Chi phí cận biên sử dụng vốn là chi phí  của  đồng vốn mới huy động tăng thêm cho hoạt động đầu tư của doanh nghiệp.
Thực chất chi phí cận biên là chi phí bình sử dụng vốn bình quân cho mỗi đồng vốn mới tăng thêm trong cùng thời kỳ.
+ Xác định điểm gãy của đường chi phí cận biên
Mỗi doanh nghiệp đều lựa chọn một cơ cấu vốn phù hợp với đặc điểm sản xuất, sản phẩm, mức độ mạo hiểm… Một kết cấu vốn như vậy gọi là kết cấu vốn tối ưu. Kết cấu vốn tối ưu là một kết cấu an toàn về mặt tài chính và có chi phí sử dụng vốn thấp nhất. Nhưng trong thực tế khi có nhu cầu đầu tư mới, do nhu cầu vốn đầu tư tăng lên chi phí sử dụng các nguồn vốn cũng có thể thay đổi, do đó chi phí sử dụng vốn bình quân cũng thay đổi. Thông thường bắt đầu doanh nghiệp sẽ tìm kiếm những nguồn vốn có chi phí sử dụng thấp nhất, sau đó mới tới những nguồn vốn chi phí sử dụng cao hơn. Chính vì vậy, khi doanh   nghiệp huy  động  thêm  những  đồng  vốn  mới,  chi  phí  của  mỗi  đồng  vốn  tại  một  thời điểm nào đó sẽ tăng lên.
Tại thời điểm giới hạn mà từ đó chi phí sử dụng vốn mới bắt đầu tăng lên được gọi là điểm gãy của chi phí sử dụng vốn. Điểm gãy (BP) được xác định theo công thức:
Điểm gãy (BP)= Tổng số vốn có chi phí sử dụng thấp hơn của nguồn vốn i /Tỷ trọng của nguồn vốn i trong cơ cấu vốn
Đối với một doanh nghiệp khi liên tục huy động thêm những đồng vốn mới với chi phí sử dụng khác nhau có thể có nhiều điểm gãy.  Có thể minh hoạ chi phí sử dụng vốn bình quân và các điểm gãy trên đồ thị.

Việc  nghiên  cứu  chi  phí  sử  dụng  vốn  bình  quân  nói  chung,  chi  phí sử dụng vốn nói riêng có ý nghĩa rất lớn đối với doanh nghiệp. Bởi vì nói giúp cho các  nhà tài chính có thêm các căn cứ xác đáng để ra quyết định lựa chọn dự án đầu tư. Còn việc nghiên cứu chi phí cận biên sẽ là căn cứ để lựa chọn quy mô vốn tối ưu để thực hiện đầu tư.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Select the fields to be shown. Others will be hidden. Drag and drop to rearrange the order.
  • Ảnh
  • Mã sản phẩm
  • Đánh giá
  • Giá
  • Tình trạng
  • Khả năng
  • Thêm vào giỏ
  • Mô tả
  • Content
  • Trọng lượng
  • Kích thước
  • Additional information
  • Thuộc tính
  • Custom attributes
  • Custom fields
Click outside to hide the compare bar
So sánh
Wishlist 0
Open wishlist page Continue shopping